Phản hồi bài “Đề nghị cải cách chức danh giáo sư”

By admin on December 27, 2011

  • Sharebar

Nguyễn Hoàng Hà

(Một vài ý kiến khi đọc bài “Đề nghị cải cách chức danh giáo sư” của giáo sư Nguyễn Văn Tuấn.)

Khi triển khai quyết định 174 về việc xét công nhận bổ nhiệm chức danh GS/PGS, trên nhiều báo đã xuất hiện  rất nhiều bài viết của nhiều độc giả gồm nhiều thành phần : nhà văn, nhà báo, nhà khoa học . . . phản ánh những bất cập vô lý trong quyết định này.   Trong bài viết này, chúng tôi  sẽ  hệ thống lại các bài viết trước đây, để đi tìm lý do vì sao Bộ giáo dục & đào tạo và Hội đồng chức danh giáo sư nhà nước luôn giữa quan điểm trong quyết định 174.
Trong bài :” Vì sao đủ tiêu chuẩn vẫn không được bổ nhiệm chức danh?” , GS Trần Văn Nhung, Tổng thư ký HDCDGSNN đã phát biểu :”Sau 2 năm nếu ứng viên không được cơ sở nào bổ nhiệm, thì tấm giấy chứng nhận đạt tiêu chuẩn chức danh cũng chỉ giữ để làm kỷ niệm vì nó chỉ có giá trị trong 2 năm.“
Quá bức xúc với cách phát biểu này, trong bài “Vì sao đủ tiêu chuẩn vẫn không được bổ nhiệm chức danh? -nghĩ về trách nhiệm của Bộ giáo dục & đào tạo”, tác giả Bùi Thị Đoài đã thốt lên “Chúng tôi thực sự sốc trước phát biểu này (phát biểu của GS Nhung)!. Tôi làm nghề kinh doanh, bất cứ mặt hàng nào sản xuất ra đều ghi thời hạn sử dụng trên các sản phẩm đó. Cũng như các giấy chứng nhận GS, PGS trước năm 2007, giấy chứng nhận GS, PGS năm 2009 cũng không ghi thời hạn sử dụng. Tại sao cùng ở đất nước Việt Nam lại tồn tại 2 loại: GS, PGS trước 2007 (được công nhận đến khi chết) và GS, PGS sau 2009 (chỉ được công nhận 2 năm)?. Đợt xét chức danh năm 2009, tháng 5/2009 các ứng viên nộp hồ sơ nhưng đến tháng 5/2010 mới hoàn thành bổ nhiệm. Có ứng viên phải ‘chạy” đến 5 trường đại học mới được bổ nhiệm, tạo nên hình ảnh rất phản cảm về trí thức Việt Nam. Vậy trách nhiệm của Bộ Giáo dục & Đào tạo ra sao trong trường hợp này?
Chưa hết, trong bài  “Bổ nhiệm giáo sư, giấy sổ đỏ nhà đất”, có đoạn :”
Tại buổi tập huấn xét chức danh GS tháng 6/2010, có 1 ứng viên đã hỏi: “Đề nghị phân biệt công nhận chức danh GS và bổ nhiệm chức danh GS?”. Ông Tổng thư ký Hội đồng chức danh GS Nhà nước đã trả lời: “Được công nhận chức danh GS giống như thí sinh thi đủ điểm sàn đại học do Bộ Giáo dục qui định. Còn bổ nhiệm chức danh GS giống như thí sinh không những đủ điểm sàn mà còn đủ điểm chuẩn vào trường mà thí sinh đăng ký.
Như vậy ứng viên được công nhận chức danh GS, Phó GS nhưng chưa được bổ nhiệm thì vẫn không được gọi là GS !”
Trong bài “Đề nghị cải cách chức danh giáo sư”,  giáo sư Nguyễn Văn Tuấn,  đã đề nghị bỏ mô hình 2 bước trong quyết định 174 như sau :” nên hủy bỏ cách xét duyệt chức danh theo “mô hình hai bước” như hiện nay. Theo Quyết định 174 của Chính phủ thì hiện nay qui trình tiến phong chức danh GS chia làm hai bước. Bước một, HĐCDGSNN xét duyệt ứng viên đủ tiêu chuẩn GS, PGS. Bước hai, ứng viên phải được một cơ sở ĐH bổ nhiệm mới (và nếu sau hai năm vẫn chưa tìm được nơi bổ nhiệm thì chức danh GS cũng không còn!) Nói nôm na là HĐCDGSNN chỉ cấp văn bằng GS, và GS phải đi… tìm việc “. Sau đó Giáo sư Tuấn kết luận :”Cách làm này là một cách xem thường chức danh GS như chỉ ngang với một… bằng tốt nghiệp
Qua phản ánh của các báo, có thể đưa ra những nhận định sau:
- Hội đồng chức danh giáo sư nhà nước rất coi thường giấy chức nhận chức danh GS/PGS, giấy chứng nhận đó  hoàn toàn không tương đương với bằng tốt nghiệp như nhân xét của GS Nguyễn Văn Tuấn. Vì bằng tốt nghiệp đại học sau 2 năm vẫn có giá trị (kể cả bằng tại chức), trong khi giấy chức nhận GS/PGS sau 2 năm “chỉ làm kỷ niệm”
- Từ năm 2009,  những ai  có giấy chứng nhận GS/PGS, đều được vinh danh tại Văn Miếu –Quốc Tử Giám, nhưng GS Nhung lại cho rằng giấy chứng nhận GS/PGS đó chỉ tương đương với điểm sàn đại học, chỉ khi bổ nhiệm mới thực sự trở thành GS/PGS. Đây là cách làm vô lý và không tránh khỏi tiêu cực
Rõ ràng cách bổ nhiệm GS/PGS hoàn toàn không phải theo thông lệ quốc tế mà chỉ giúp cho những người ra quyết định bổ nhiệm được nhận bổng lộc và ân huệ . Theo nhận định của người viết bài này, đây có thể  là lý do vì sao Chính phủ đã ra nghị quyết 66CP về việc gộp 2 quy trình công nhận và bổ nhiệm chức danh GS/PGS làm một,  nhưng Bộ giáo dục vẫn duy trì tinh thần quyết định 174 .
Thiết nghĩ, Bộ giáo dục cùng  HDCDGSNN cần có hồi âm cho bạn đọc được rõ hơn vấn đề nêu trên./.
Tài liệu tham khảo
Vì sao đủ tiêu chuẩn vẫn không được bổ nhiệm chức danh?
Vừa qua, tại Văn Miếu, Quốc Tử Giám, 65 nhà giáo được Hội đồng chức danh Giáo sư Nhà nước (HĐCDGSNN) trao giấy chứng nhận đạt tiêu chuẩn chức danh Giáo sư (GS) và 641 nhà giáo được trao giấy chứng nhận đạt tiêu chuẩn chức danh Phó Giáo sư (PGS).
Như những năm trước, sau khi nhận giấy chứng nhận chức danh, các nhà giáo đương nhiên trở thành các tân PGS, GS. Song bắt đầu từ năm 2009, sau khi nhận giấy chứng nhận, các nhà giáo lại phải trải qua khâu chờ bổ nhiệm chức danh GS, PGS. Nếu được bổ nhiệm, họ mới được gọi là các GS, PGS. Quy trình bổ nhiệm như thế nào, liệu có tình trạng “chạy” bổ nhiệm hay không, trường hợp không được bổ nhiệm trong năm nay thì năm sau có được xét bổ nhiệm lại?
Xung quanh vấn đề này, PV Báo CAND đã trao đổi với GS.TSKH Trần Văn Nhung – Tổng Thư ký HĐCDGSNN và PGS.TS Nguyễn Hữu Bạch – Chánh Văn phòng HĐCDGSNN.
PGS Nguyễn Hữu Bạch: Cơ sở giáo dục đại học (CSGD ĐH) bổ nhiệm GS, PGS phải theo đúng chuyên ngành mà cơ sở có nhu cầu. Ví dụ Trường ĐH Kinh tế quốc dân thiếu GS, PGS về triết học, thì sẽ được quyền công bố thiếu GS, PGS về triết học và chỉ những nhà giáo về chuyên ngành đó mới được ứng cử. Với quy trình mới này, sẽ có người được công nhận đạt tiêu chuẩn chức danh, nhưng chưa chắc đã được bổ nhiệm, nếu như CSGD đó chưa có nhu cầu. Điều này cũng hoàn toàn phù hợp với thông lệ quốc tế.
PV: Một số ứng viên cho biết, việc xem xét nhu cầu cần bổ nhiệm bao nhiêu GS, PGS, nên được rà soát trước khi tiến hành xem xét công nhận chức danh, như vậy việc công nhận đạt tiêu chuẩn và bổ nhiệm chức danh sẽ sát thực tế, sát với nhu cầu của chính CSGD hơn. Và như vậy sẽ tránh được hiện tượng, người được công nhận đạt tiêu chuẩn chức danh rồi, mà lại không được bổ nhiệm ở chính nơi mà mình đang công tác giảng dạy.
GS Trần Văn Nhung: Đất nước chúng ta có khoảng 85 triệu dân, trong khi chúng ta mới có khoảng 1.300 GS và khoảng hơn 7.000 PGS. Như vậy, 1 vạn người mới có 1 GS hoặc PGS, tỉ lệ này quá thấp, chúng ta đang rất thiếu GS và PGS. Hiện nay, ĐH Tây Bắc chỉ có 1 PGS, ĐH Tây Nguyên cũng có rất ít GS, PGS. ĐH An Giang khi GS Võ Tòng Xuân về làm hiệu trưởng thì chỉ mình ông có chức danh GS. Trong chiến lược xây dựng cán bộ, các trường đều nêu rõ tỉ lệ PGS, GS là bao nhiêu. Tách hai khâu công nhận chức danh và bổ nhiệm chức danh là một cơ chế khoa học để luân chuyển cán bộ. Theo tôi, trường hợp nào mà hai năm không CSGD nào bổ nhiệm chức danh GS, PGS thì có lẽ phải làm lại trường hợp đó.
PV: Sau 2 năm, ứng viên không được bổ nhiệm thì tấm giấy chứng nhận đạt tiêu chuẩn chức danh còn giá trị không? Liệu có nảy sinh hiện tượng tiêu cực, chạy chọt?
GS. Trần Văn Nhung: Sau 2 năm nếu ứng viên không được cơ sở nào bổ nhiệm, thì tấm giấy chứng nhận đạt tiêu chuẩn chức danh cũng chỉ giữ để làm kỷ niệm vì nó chỉ có giá trị trong 2 năm.
PV: Vậy có chuyện “chạy” bổ nhiệm không? HĐCDGS NN có chế tài gì để hạn chế các hiện tượng tiêu cực không?
PGS Nguyễn Hữu Bạch: Theo tôi không thể “chạy” được, thứ nhất anh phải đạt tiêu chuẩn chức danh, thứ hai phải bổ nhiệm đúng chuyên ngành. Tất cả các bước bổ nhiệm đã được nêu rõ trong bản dự thảo chính là để hạn chế thấp nhất tiêu cực.
PV: Các giáo viên có quyền được đến các trường khác để xin bổ nhiệm phải không?
GS. Trần Văn Nhung: Đúng như vậy! Như thế mới là cách làm hay, tạo một cơ chế tự nhiên để luân chuyển cán bộ về những nơi mà còn thiếu PGS, GS. Theo quy định, các cơ sở phải công bố công khai số lượng GS, PGS mà họ đang thiếu.
PV: Một số ứng viên băn khoăn, nếu đã được công nhận đạt tiêu chuẩn mà không được bổ nhiệm chức danh GS, PGS thì sẽ ảnh hưởng đến uy tín khoa học của họ vì để phấn đấu đạt tiêu chuẩn chức danh, họ đã phấn đấu không mệt mỏi.
PGS Nguyễn Hữu Bạch: Việc xét chức danh là do các ứng viên tự nguyện, còn việc bổ nhiệm là do CSGD có nhu cầu hay không. Hai việc đó hoàn toàn khác biệt. Cái đích chính theo tôi là họ làm chuyên môn tốt hay không. Trước đây, nhiều người sau khi được công nhận học hàm xong, thì không làm gì cả. Như thế rất lãng phí chức danh. Giờ theo quy trình mới này sẽ thiết thực hơn nhiều, chúng ta cần người làm việc, chứ không cần người có danh.
PV: Những người có tên trong hội đồng khoa học có được ứng cử xem xét bổ nhiệm không?
PGS. Nguyễn Hữu Bạch: Có thể họ có tên trong hội đồng khoa học, nhưng khi xét đến họ thì họ không được bỏ phiếu, không được tự mình xem xét cho mình.
PV: Xin cảm ơn đồng chí Tổng Thư ký và Chánh Văn phòng HĐCDGSNN.
GIÁO SƯ LONG ĐONG KÝ – Bài 4
Từ bài “Vì sao đủ tiêu chuẩn vẫn không được bổ nhiệm chức danh?”nghĩ về trách nhiệm của Bộ giáo dục & đào tạo
Bùi Thị Đoài
Cách đây 30 năm ai tốt nghiệp đại học đều được phân công nhiệm sở, còn bây giờ tốt nghiệp đại học loại giỏi muốn có việc làm phải “chạy” xin việc, các báo đã đăng nhiều bài viết về các tân cử nhân, tân kỹ sư đã phải bỏ tiền “chạy” như thế nào mới có việc làm. Năm 2009, để được công nhận PGS, các ứng viên phải trải qua thẩm định ở 3 cấp (cơ sở, ngành, nhà nước), thời gian xét duyệt hơn nửa năm và trên 1000 hồ sơ chỉ xét được 641 hồ sơ PGS. Khi đã được nhà nước công nhận, muốn được bổ nhiệm, những ứng viên phải viết đơn xin, từ đó hình thành một cơ chế “xin – cho”. Việc làm này giống như các các tân cử nhân, tân kỹ sư đi xin việc, và chính cái cơ chế “xin – cho” đó tất yếu dẫn đến việc “chạy” bổ nhiệm PGS là lẽ đương nhiên. GS, PGS là danh hiệu cao quí, đó là chức danh khoa học cao nhất của nhà giáo, do đó không thể để các nhà giáo mang danh GS, PGS phải “chạy” bổ nhiệm như sinh viên tốt nghiệp đại học.

Trong bài “Vì sao đủ tiêu chuẩn vẫn không được bổ nhiệm chức danh?”, GS Trần Văn Nhung nói: “Sau 2 năm nếu ứng viên không được cơ sở nào bổ nhiệm, thì tấm giấy chứng nhận đạt tiêu chuẩn chức danh cũng chỉ giữ để làm kỷ niệm vì nó chỉ có giá trị trong 2 năm”. Chúng tôi thực sự sốc trước phát biểu này!. Tôi làm nghề kinh doanh, bất cứ mặt hàng nào sản xuất ra đều ghi thời hạn sử dụng trên các sản phẩm đó. Cũng như các giấy chứng nhận GS, PGS trước năm 2007, giấy chứng nhận GS, PGS năm 2009 cũng không ghi thời hạn sử dụng. Tại sao cùng ở đất nước Việt Nam lại tồn tại 2 loại: GS, PGS trước 2007 (được công nhận đến khi chết) và GS, PGS sau 2009 (chỉ được công nhận 2 năm)?. Đợt xét chức danh năm 2009, tháng 5/2009 các ứng viên nộp hồ sơ nhưng đến tháng 5/2010 mới hoàn thành bổ nhiệm. Có ứng viên phải ‘chạy” đến 5 trường đại học mới được bổ nhiệm, tạo nên hình ảnh rất phản cảm về trí thức Việt Nam. Vậy trách nhiệm của Bộ Giáo dục & Đào tạo ra sao trong trường hợp này?

Vợ chồng tôi có con gái đạt danh hiệu thủ khoa Đại học, được vinh danh tại Văn Miếu năm 2004, đang chuẩn bị bảo vệ luận án Tiến sĩ ở Mỹ. Cháu có nguyện vọng về Việt Nam làm công tác giảng dạy ở trường Đại học, nhưng ngẫm nghĩ lại cái cảnh phấn đấu trở thành PGS quá phức tạp như ở Việt Nam,lại thêm phát biểu của GS Nhung: GS, GS chỉ có giá trị 2 năm, cháu đã quyết định ở lại Mỹ tìm việc làm. Cho dù công việc ở Mỹ rất vất vả.

Một vài chia sẻ của chúng tôi, đề nghị Bộ Giáo dục & Đào tạo điều chỉnh lại qui trình bổ nhiệm hợp lý sao cho” phù hợp với thông lệ quốc tế” như lời PGS. Bạch phát biểu. 

*Bài viết do tác giả Bùi Thị Đoài gửi trực tiếp cho Nguyễn Xuân Diện-Blog. Xin chân thành cảm ơn tác giả

Đề nghị cải cách chức danh giáo sư
Tác giả: Nguyễn Văn Tuấn
Tiêu chuẩn xét duyệt chức danh GS, PGS hiện nay rất phức tạp và… số hóa. Mỗi công trình công bố đều tính bằng điểm, mỗi sách viết ra cũng tính điểm. Không có nơi nào trên thế giới lại “cho điểm” GS như thế. Làm như thế là một cách biến các ứng viên GS thành học trò!
Đến hẹn lại lên: Hội đồng chức danh giáo sư Nhà nước (HĐCDGSNN) họp để xét duyệt những ứng viên cho chức danh GS và PGS. Lần này, Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhâncó phát biểu yêu cầu HĐCDGSNN nên khẩn trương thay đổi qui chế xét duyệt chức danh GS, PGS sao cho phù hợp với tiêu chuẩn quốc tế. Người viết bài nay xin được nhắc lại vài đề nghị đã phát biểu trước đây.
Thứ nhất là nên phân ngạch GS. Nước ta có hơn 9.000 GS và PGS, nhưng chỉ một phần nhỏ trong số này chính thức làm việc trong các đại học, trường và viện ĐH. Theo thống kê của Bộ GD và ĐT năm 2008, chỉ có 2108 GS và PGS đang giảng dạy, nghiên cứu trong các cơ sở ĐH. Nói cách khác, rất nhiều người có chức danh GS nhưng họ không trực tiếp giảng dạy và nghiên cứu. Đó là một điều bất bình thường.
Vì thế, đề nghị nên có qui chế cho những GS chính thức, GS kiêm nhiệm (conjoint professor), và GS danh dự (honorary professor).

 

Chẳng những biến GS thành học trò, cách tính điểm cũng rất vô lí. Chẳng hạn như hiện nay HĐCDGSNN xem một bài báo khoa học đăng trong một tập san trong nước có điểm bằng, thậm chí cao hơn bài báo đăng trên các tập san danh tiếng ở nước ngoài!
Cần nói thêm rằng chưa có một tập san khoa học nào của Việt Nam được công nhận trong danh bạ ISI, và cách cho điểm như thế cực kì vô lí và phản cảm.

 

Ở nước ngoài người ta phân biệt rạch ròi ba ngạch GS như vừa đề cập. GS chính thức là những người trực tiếp giảng dạy và nghiên cứu trong các cơ sở ĐH, họ được xét duyệt theo những tiêu chuẩn quốc tế nghiêm chỉnh. Những tiêu chuẩn đó thường là công trình nghiên cứu khoa học và đóng góp cho chuyên ngành và cộng đồng.
GS kiêm nhiệm dành cho các chuyên gia trong các cơ quan công quyền hoặc trung tâm nghiên cứu, bệnh viện, v.v… có công đào tạo nghiên cứu sinh, nhưng họ không nhận lương của cơ sở ĐH.
Tiêu chuẩn xét duyệt GS kiêm nhiệm cũng đơn giản và “nhẹ” hơn GS chính thức. Trường ĐH thường yêu cầu họ phải xưng rõ là “GS kiêm nhiệm” chứ không được dùng chức danh GS để phân biệt giữa hai ngạch.
GS danh dự là chức danh dành cho các “mạnh thường quân”, những người có công trong việc xây dựng và phát triển học thuật. Những người này không cần xét duyệt theo các tiêu chuẩn của GS chính thức và GS kiêm nhiệm, mà chỉ do các cơ sử ĐH trao tặng như là một cách ghi nhận công trạng.
Thứ hai, nên hủy bỏ cách xét duyệt chức danh theo “mô hình hai bước” như hiện nay. Theo Quyết định 174 của Chính phủ thì hiện nay qui trình tiến phong chức danh GS chia làm hai bước.
Bước một, HĐCDGSNN xét duyệt ứng viên đủ tiêu chuẩn GS, PGS. Bước hai, ứng viên phải được một cơ sở ĐH bổ nhiệm mới (và nếu sau hai năm vẫn chưa tìm được nơi bổ nhiệm thì chức danh GS cũng không còn!) Nói nôm na là HĐCDGSNN chỉ cấp văn bằng GS, và GS phải đi… tìm việc.
Cách làm này là một cách xem thường chức danh GS như chỉ ngang với một… bằng tốt nghiệp. Qui trình này rất lạ lùng. Tôi không thấy nơi nào trên thế giới làm như thế. GS là phải gắn liền với một cơ sở ĐH nhất định. Trước khi đệ đơn xin phong GS, ứng viên phải là giảng viên của một cơ sở ĐH cụ thể.

Cũng cần nói thêm rằng ở nước ngoài không có chuyện tiến phong chức danh GS theo nhu cầu. Ngày xưa thì ĐH còn có “nhu cầu”, vì mỗi bộ môn chỉ có một GS, và khi người này nghỉ hưu thì trường tuyển dụng GS thay thế.

Nhưng bây giờ thì không còn kiểu làm này nữa. Vì một bộ môn có thể có nhiều GS. Tôi thấy ở trường ĐH nơi tôi làm việc, ai cũng có thể đệ đơn xin đề bạt nếu họ thấy đáp ứng tiêu chuẩn đề ra, chứ không có chuyện nhu cầu nữa. Do đó, để phù hợp với qui chuẩn quốc tế, nên bỏ khái niệm phong chức danh GS theo nhu cầu.
Thứ ba, nên bỏ những tiêu chuẩn mang tính cân đo đong đếm. Tiêu chuẩn xét duyệt chức danh GS, PGS hiện nay rất phức tạp và… số hóa. Mỗi công trình công bố đều tính bằng điểm, mỗi sách viết ra cũng tính điểm. Không có nơi nào trên thế giới lại “cho điểm” GS như thế. Làm như thế là một cách biến các ứng viên GS thành học trò!
Chẳng những biến GS thành học trò, cách tính điểm cũng rất vô lí. Chẳng hạn như hiện nay HĐCDGSNN xem một bài báo khoa học đăng trong một tập san trong nước có điểm bằng, thậm chí cao hơn bài báo đăng trên các tập san danh tiếng ở nước ngoài!
Cần nói thêm rằng chưa có một tập san khoa học nào của Việt Nam được công nhận trong danh bạ ISI, và cách cho điểm như thế cực kì vô lí và phản cảm.
Cách tính điểm như hiện nay cũng tạo thêm điều kiện cho những kẽ hở tiêu cực trong qui trình đề bạt chức danh GS. Tôi có lần thấy một ứng viên trong ngành y khoa nộp 3 cuốn sách, như là một tiêu chuẩn để được xét duyệt chức danh PGS.
Điều phi thường là 3 cuốn sách này được viết trong vòng 1 năm. Ứng viên này không hề có một công trình nghiên cứu nào trên các tập san y khoa quốc tế mà đã viết 3 cuốn sách trên 1000 trang trong vòng 1 năm!
Thật ra, đọc sơ qua thì thấy đây là sách dịch (vì các bảng biểu đều rất quen thuộc với người trong ngành), và qua văn phong dịch thì rõ ràng sách có nhiều người dịch. Nói chung, tiêu chuẩn khoa học để xét duyệt chức danh GS còn  rất nhiều bất cập và nhiều điều không hợp lí, nhưng đây là vấn đề muôn thuở vì nhiều người đã lên tiếng nhưng vẫn chưa sửa đổi.
Thiết nghĩ, ngành GD và ĐT cần phải cải cách qui trình và tiêu chuẩn tiến phong chức danh GS, PGS để phù hợp với các nước trong vùng và từng bước hội nhập quốc tế./.

(C) vanhoanghean.vn

Related Posts :

  • (Dân trí) - Cách phong tặng chức danh giáo sư ở Việt Nam đã trải qua nhiều lần sửa đổi, nhưng cho đến nay việc triển khai còn bộc lộ nhiều điều không hợp lý khiến cho dư luận chưa đồng tình. ...

  • OVSED: Bổ nhiệm GS-PGS ở Việt Nam là một đề tài thu hút sự quan tâm đặc biệt của các học giả trong và ngoài nước từ nhiều năm nay. Để cập nhật thông tin về đề tài này, OVSED cho đăng lại bài viết ...

  • Bộ Tư Pháp - Đối tượng được bổ nhiệm chức danh phó giáo sư gồm: 1- Những người đã được Hội đồng Chức danh giáo sư nhà nước công nhận đạt tiêu chuẩn chức danh giáo sư, phó giáo sư; 2- Nhà giáo đã đ ...

  • Sáng 20/11 tại Văn Miếu Quốc Tử Giám, Hà Nội đã diễn ra trọng thể lễ công bố Quyết định và trao giấy chứng nhận đạt tiêu chuẩn Giáo sư, Phó Giáo sư năm 2009. Đến dự có nguyên Phó Chủ tịch nư ...

  • Tuan Viet Nam (11/07/2011) - Việc để những nhà giáo, nhà khoa học xứng đáng được được tưởng thưởng, được ghi nhận phải chạy chọt, luồn cúi để đạt được một chức danh mà hiển nhiên họ phải được trịn ...